Doanh nhân Phạm Quyết Chiến - Hạnh phúc khi thấy nụ cười của mẹ

Ngày đăng: 21-03-2017

Ai đó đã từng nói: “Trên thế giới có rất nhiều kì quan vĩ đại, nhưng kì quan vĩ đại nhất là trái tim người mẹ”. Và sẽ chẳng có từ ngữ nào có thể diễn tả hết được sự bao la của tình mẫu tử, tình thương của mẹ dành cho con được ví như mạch nước nguồn không bao giờ cạn. Dù ở đâu và bất cứ thời gian nào, tình yêu thương mà mẹ dành cho con vẫn luôn ấm áp và ngọt ngào. Đó cũng là cảm nhận của tôi khi có dịp gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện của người lính – doanh nhân Phạm Quyết Chiến – GĐ Công ty TNHH DV VT Hai Bảy Bảy. 

Xuất ngũ trở về với một phần máu thịt để lại chiến trường, vượt qua bao khó khăn, thách thức của những ngày đầu khởi nghiệp, người lính trinh sát, người cựu chiến binh 2/4 Phạm Quyết Chiến giờ đây đã trở thành một doanh nhân thành đạt, ông chủ của thương hiệu taxi mang tên 27-7. Thành công là thế, nhưng với ông, những ký ức về một thời gian khó, về những năm tháng chiến đấu bên đồng đội năm xưa vẫn luôn sống mãi trong tâm trí và đầy ắp trong từng câu chuyện mà ông vẫn thường kể. Và trong mỗi câu chuyện đầy ắp kỷ niệm đó, bóng dáng một người mẹ tần tảo, dịu dàng với nụ cười hiền hậu luôn hiện ra với tất cả sự trân trọng, biết ơn và cảm phục.Tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc và xúc động của ông khi mỗi khi nhắc đến mẹ mình. Ông tâm sựrằng “Cuộc đời tôi đã từng vào sinh ra tử, đã từng đứng giữa sự sống và cái chết, nên tôi rất trân trọng những gì tôi có được hôm nay. Có được cuộc sống này, tôi phải cảm ơn mẹ mình rất nhiều.Vẫn biết rằng, cha mẹ thương con không gì so sánh được và chẳng có sự báo đáp nào cho trọn với những công lao sinh thành dưỡng dục của mẹ cha.

 

Kể về những năm tháng ấy, ông cho biết: Tôi sinh ra ở vùng đất thép Củ Chi - một vùng đất giàu truyền thống cách mạng, ngày nhỏ gia đình tôi rất nghèo, mẹ vất vả, tần tảo nuôi chúng tôi khôn lớn. Rồi chiến tranh loạn lạc, cuộc sống lại càng trở nên khó khăn hơn. Ngày tôi tham gia nhập quân ngũ, chiến đấu tại chiến trường, tôi nhớ như in hình ảnh mắt mẹ nhạt nhòa dõi theo tôi trong cơn mưa tầm tã.Vẫn biết chiến tranh là mất mát, là hi sinh, nhưng tôi cảm nhận được nỗi đau của mẹ khi những đứa con dứt ruột đẻ ra không biết sống chết thế nào giữa bom rơi, đạn lạc. Khi chiến tranh qua đi, mẹ trở thành mẹ thương binh, liệt sĩ và niềm vinh quang chiến thắng của dân tộc không thể xóa đi hết những nỗi đắng cay nhọc nhằn mà những người như mẹ đã trải qua.

“Tre già yêu lấy măng non

Chắt chiu như mẹ yêu con tháng ngày”

Giờ đây khi đã ở bên kia dốc của cuộc đời, tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc khi vẫn còn có mẹ ở bên. Và dù đã ở cái tuổi xưa nay hiếm, nhưng bà vẫn còn rất minh mẫn, khỏe mạnh và vẫn không thôi lo lắng cho con, cho cháu. Tôi cảm nhận được niềm vui của mẹ khi chứng kiến con cháu khôn lớn, trưởng thành. Thế mới biết, trong mắt cha mẹ, con cái lúc nào cũng bé nhỏ, cũng cần được nâng niu, chăm sóc. Hàng ngày, bà vẫn trò chuyện, hỏi han công việc làm ăn của tôi. Những lúc đó, được nhìn thấy ánh mắt, nụ cười và những cái gật đầu khe khẽ của mẹ là tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc, được an ủi và sẻ chia. Những lời khuyên của mẹ đã cho tôi thêm sức mạnh và niềm tin để làm mọi việc tốt hơn. Mẹ không những là người mẹ mà còn là người bạn thân thiết của tôi trong cuộc đời. Đối với tôi, mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất. Giữa muôn ngàn điều ước, tôi chỉ xin thời gian ngừng trôi để tóc mẹ không bạc thêm, để mẹ luôn khỏe mạnh, sống những ngày tháng an vui, hạnh phúc bên con cháu. 

Có thể nói, tuổi trẻ hôm nay có thể không biết đến đạn bom, không tận mắt chứng kiến những đau thương mất mát trong chiến tranh, nhưng qua câu chuyện của người Cựu chiến binh – Doanh nhân Phạm Quyết Chiến, chúng tôi – những người trẻ hiểu rằng cái giá của cuộc sống hôm nay là sự hi sinh của cả một lớp người đi trước, là chiến công và hi sinh thầm lặng của những người vợ, người mẹ Việt Nam anh hùng. Sẽ chẳng có sự đền đáp nào xứng đáng với sự hi sinh to lớn mà các mẹ đã dành cho chúng con.

Kim Lan